Gã bắt vợ phải để mình 'đánh dấu' trước khi ra khỏi nhà và khi về đến trước nhà thì phải để hắn kiểm tra. Với H., điều đó chẳng khác gì nhục hình. Lúc đầu cô tủi hổ, ngượng ngùng lắm, sau cũng quen rồi dần vô cảm.
Qua lời tự giới thiệu, người phụ nữ ấy cho biết chị là Lương Thị H., 24 tuổi, khu công nghiệp Sóng Thần – Bình Dương. T. sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo ở vùng quê đầy nắng, gió và cát. Từ nơi quê nghèo ấy, H. đã theo chúng bạn lên thành phố kiếm việc làm thêm phụ giúp kinh tế gia đình đang lâm vào tình cảnh khó khăn.
Tại đây, cô quen T., chồng cô bây giờ. T. hơn cô 5 tuổi. Anh đầu quân cho khu công nghiệp cũng vì quê anh nghèo, thuộc vùng bán sơn địa, nghề chính là trồng lúa nhưng lại là ruộng bậc thang, dưới thì ứ nước, trên thì đất khô cằn. Mảnh đất khô cằn ấy trời nắng thì khô nứt, bụi bay mù mịt, trời mưa thì nhão nhoẹt, trơn trượt như ai đổ mỡ…
Cùng chung cảnh nghèo khó, chung xóm trọ và chung luôn nơi làm việc nên họ dễ dàng tìm thấy sự đồng cảm, để rồi chưa đầy nửa năm sau đó, họ cùng tính chuyện “góp gạo thổi cơm chung”. Sau đó, cô mang thai và sinh hạ một bé trai kháu khỉnh, bụ bẫm. Điều kiện sống khó khăn và vất vả nhưng vợ chồng cô vẫn quyết định không gửi con về quê nhờ ông bà nội ngoại trông giúp mà đem gửi tại một nhà trẻ tư nhân rẻ tiền tại khu công nghiệp.
Ảnh minh họa
Được một thời gian ngắn, cơn lốc suy thoái kinh tế kéo tới, làm sập nhiều doanh nghiệp. Đơn vị vợ chồng cô làm may mắn không bị phá sản nhưng cũng sống dở chết dở. Nhiều công nhân bị nghỉ việc không lương, trong số ấy có T. Còn cô may mắn hơn, được ở lại nhưng chỉ làm việc cầm chừng.
Để có thêm tiền sinh hoạt gia đình, sau giờ làm, cô cùng chồng kiếm việc làm thêm tại “chợ lao động”. Công việc vất vả nhưng không đều đặn và thu nhập thấp càng khiến anh buồn bực chán nản với cuộc sống nhọc nhằn nơi thành phố. Anh muốn trở lại quê tìm đường mưu sinh. Vì lòng tự trọng, anh không thể chấp nhận việc sống dựa vào đồng lương của vợ.
Nhưng với H., chỉ nghĩ tới việc phải quay lại quê sống cảnh túng bấn, thiếu đói quanh năm là cô lại rùng mình, khiếp sợ. Cố kìm cảm xúc, cô nấc nghẹn: “Đời em có thể khổ mấy cũng chịu được nhưng con em không thể ăn đói, mặc rách như tuổi thơ em từng phải trải qua. Về quê em biết làm gì? Đất xấu, ruộng bậc thang chẳng thể trồng nổi cây gì ra hồn. Tương lai con em sẽ ra sao? Thà rằng ở thành phố em chịu cơ cực nhưng con em còn có cái để ăn, có áo để mặc và được tới trường. Còn về quê chỉ có chết đói…”.
Những lời tâm sự đầy nước mắt ấy, cô từng nói với chồng. Chị cứ nghĩ, hơn ai hết anh sẽ phải hiểu và thông cảm cho vợ con. Nhưng cô không ngờ, anh lại chẳng chịu hiểu mà còn coi đó là lý do ngụy tạo, rồi lại nghi ngờ vợ mình có bồ nên mới không chịu trở về quê sinh sống. Từ đây cuộc hôn nhân của cô bắt đầu chứa chan nước mắt.
Sống không bằng chết
Bác sỹ Quyết thở dài chia sẻ: “Qua điện thoại nhưng tôi vẫn nghe được những tiếng nấc nghẹn ngào rất rõ, đáng thương của người phụ nữ này. Những ngày nghỉ luân phiên, cô lại ra chợ lao động đứng chờ người gọi việc. Tối tối, cô kiếm thêm bằng nghề bán nước trà đá dạo. Hôm nào cũng vậy, cứ hơn 11 giờ đêm cô mới về nhà nghỉ, hôm sau lại bắt đầu một ngày làm việc từ 6 giờ sáng".
"Đã có thời gian hơn nửa tháng trời H. không được gần gũi, cưng nựng con trai, bởi khi cô đi thì cháu bé còn đang ngủ, lúc trở về tới nhà thì con trai đang say giấc nồng. Oằn mình kiếm tiền như vậy nhưng cô không đuợc chồng thương. Chỉ vì sĩ diện mà chồng cô đã bỏ công việc ở chợ người, dồn việc bon chen kiếm tiền lên đôi vai người vợ. Thay vì đi làm thì anh ta ở nhà chơi bời, rượu chè, tìm cách đay nghiến vợ. Gã luôn mắng cô rằng, sướng không biết đường sướng thì cho khổ, mà chắc gì đã khổ, đêm đến có mà bán trà dạo cho giai…”.'
Bị chồng xúc phạm, H. uất ức lắm, cũng muốn cãi, muốn đấu khẩu với chồng cho nhẹ lòng nhưng chưa bao giờ cô làm được và cũng không dám làm. Hơn ai hết, cô biết anh ta là gã đàn ông gia trưởng, cục cằn và thô lỗ. Cô sẽ phải trả giá nếu dám làm điều gì trái ý chồng. Nhưng dường như với gã chồng tệ bạc, một điều nhịn của vợ không mang lại được chín điều lành.
Ngược lại, nó càng khiến chồng cô tin tưởng sự nghi ngờ của mình là đúng. Cơn hờn ghen của gã càng có cơ hội bùng phát dữ dội mỗi khi H. tảng lờ chồng, kéo đứa con vào lòng ôm chặt để ngủ, không đáp ứng ham muốn của chồng. Người chồng ích kỷ không hiểu rằng, cô từ chối mặn nồng với anh cũng vì quá mệt mỏi sau một ngày bon chen, vật lộn kiếm tiền mưu sinh. Hàng đêm, ngọn lửa ghen tuông của chồng cô lại bùng phát dữ dội khi bị vợ từ chối.
Tự coi mình là nạn nhân bị cắm sừng, người chồng quyết tâm theo dõi vợ để bắt quả tang vợ ngoại tình. Để làm được điều đó, đêm nào gã cũng phải mang con đi gửi hoặc khóa trái cửa cho con ngủ trong nhà để đi rình rập vợ khắp các nẻo đừơng. Mất công rình mò nhiều ngày nhưng gã không tìm được bằng chứng ngoại tình của vợ. Bực bội, gã bắt vợ mình phải để cho gã đánh dấu trước khi ra khỏi nhà. Và khi về đến nhà, cô phải để gã kiểm tra. Với H., điều đó quá nhục nhã, nhưng chỉ lúc đầu là cô ngượng ngùng, tủi hổ, sau cũng quen rồi dần vô cảm.
Giá như anh ta xúc phạm H. chỉ khi có hai vợ chồng, cho cô chút sĩ diện cuối cùng của một người đàn bà bất hạnh thì có lẽ cô đã không phải buồn tủi, đau đớn tới thế. Nhưng chút tình nghĩa vợ chồng cuối cùng cũng bị anh chà đạp bằng việc bêu xấu cô trước đứa con trai bé bỏng và gọi điện cho mẹ vợ kể câu chuyện do chính anh ta tưởng tượng ra.
Nén tiếng thở dài, cô buồn bã cho biết, không tìm ra được chứng cứ ngoại tình nào của vợ, anh T. quay ra tìm cách khiến con coi thường mẹ, coi H.như gái bán hoa. Số tiền cô kiếm được bị anh coi là tiền chùa và cũng tiêu theo kiểu chùa, khiến nhiều tháng cô phải khất nợ tiền thuê nhà.
Khi gã chồng gọi điện về thông báo với gia đình bên ngoại chuyện anh ta tự tưởng tượng ra, mẹ đẻ H. tưởng thật, vội vàng mắng mỏ, khuyên giải cô đủ điều mà không cần hỏi thực hư thế nào. Xấu hổ, buồn bã nhưng cô không biết phải làm thế nào để có thể tự giải thoát cho mình ra khỏi cái vòng luẩn quẩn của gã chồng bạc ác.
H. biết, nếu tiếp tục nhẫn nhịn sống với chồng, cuộc đời cô sẽ mãi chìm sâu trong địa ngục tăm tối. nhưng làm cách nào để tự giải thóat cho mình thì cô chưa nghĩ ra. Cô biết, không bao giờ gã chịu ký vào đơn ly hôn. Và rằng nếu cô dám đơn phương ly hôn thì cô sẽ phải trả giá, những trận mưa đòn sẽ trút xuống đôi vai gầy của cô.
Và rất có thể, chồng cô sẽ gọi điện về quê thông báo những câu chuyện hoang đừơng do gã tự nghĩ ra, gã sẽ về quê lan truyền câu chuyện mà mình tự hư cấu. Nếu vậy, cô không còn đường trở về quê nhà. Và gia đình cô sống không bằng chết. Cuối cùng cô tự nghĩ tới cái chết để giải thoát cho bản thân. Nhưng cô sợ có ngày con trai mình sẽ trở thành đứa trẻ côi cút khi anh đi bước nữa. Và còn nhiều, nhiều những lý do khác nữa khiến H. không dám tự mình tìm đường giải thoát.
May mắn, H. tìm được số điện thoại của phòng tư vấn. Cô đã nhờ bác sĩ Quyết đưa câu chuyện của mình lên báo với ước mong anh chồng sẽ đọc được, thấu hiểu và nghĩ lại, cùng cô xây dựng lại một gia đình hạnh phúc trước khi quá muộn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét