Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013

Tưởng con rơi của chồng, hóa ra con mình

Loan đã chuẩn bị tâm lý đợi chồng đưa đơn ly hôn. Nhưng khi anh xuất hiện cùng đứa con riêng của... chính Loan, chị rụng rời hiểu ra tất cả.

Luống cuống theo dõi chồng

Loan, 42 tuổi, là một nhà thiết kế thời trang.  Chị khá trẻ so với tuổi của mình. Do đặc thù nghề nghiệp, Loan ăn mặc rất thời trang và biết tận dụng trang phục để tôn lên những vẻ quyến rũ của mình. Chị nói với thám tử rằng, chỉ cần chúng tôi tìm ra được bồ nhí của chồng chị là ai và tìm trong thời gian một tuần thì tốn bao nhiêu tiền, chị cũng đồng ý chi trả. Chị quá nóng ruột muốn biết sự thật chồng mình có ngoại tình hay không.

Rút từ trong chiếc túi xách ra một bao thuốc lá dành cho nữ, chị thành thục lấy thuốc, châm thuốc như một người đã hút thuốc lâu năm. Chị kể câu chuyện của cuộc đời mình rất chậm rãi: “Chồng tôi tên Hưng, năm nay đã 50 tuổi. 50 tuổi mà anh ta còn đổ đốn ra bồ bịch. Các con tôi cũng đã lớn, chúng đi du học hết cả. Ở nhà chỉ có hai vợ chồng. Chồng tôi là người sống tình cảm, anh làm việc nhà nước nên cũng rất nhàn và có nhiều thời gian ở nhà. Lúc nào tôi cũng nghĩ rằng chồng yêu mình để đâu cũng không hết nên tôi chẳng ngờ anh ta dám ngoại tình”.

Chị nghĩ chồng ngoại tình là do gần đây, chị thấy anh có biểu hiện rất lạ. Anh bắt đầu hút thuốc mặc dù trước đây anh cực kỳ ghét thuốc lá và rất ghét việc vợ mình luôn có một bao thuốc và một bật lửa trong túi xách. Buổi đêm, chồng chị thường mất ngủ. Anh thường thở dài như thể có chuyện phải suy nghĩ nhiều.

“Nếu tôi cố hỏi, chồng tôi sẽ cáu gắt và ôm gối ra phòng khách ngủ một mình. Tôi có dặn các con năng gọi điện về cho bố, hỏi bố xem có chuyện gì nhưng với các con, chồng tôi cũng không tâm sự. Anh chỉ bảo cơ quan có nhiều việc phải nghĩ ngợi. Tôi đã dò hỏi cấp trên của chồng, được biết mọi chuyện vẫn ổn. Có nghĩa là chồng tôi đã nói dối. Anh có chuyện gì mà phải giấu tôi, giấu con?”, chị Loan bức xúc nói.


Nghĩ chồng ngoại tình, chị thuê thám tử theo dõi.


Chị kể thêm, khi nghi ngờ chồng ngoại tình, chị bắt đầu để ý đến việc kiểm tra điện thoại của anh. Chị nói: “Lúc chồng đi tắm, tôi tranh thủ xem trộm điện thoại nhưng chỉ có tin nhắc rác ở trong máy và vài tin của mấy ông bạn chí cốt. Tôi lại nghĩ, chồng tôi nếu có ngoại tình, không đời nào anh lại để tin nhắn trong máy. Tôi có bỏ việc đi theo để theo dõi chồng nhưng không đi theo kịp vì chồng thuộc đường hơn tôi, đi lại cũng nhanh hơn”.

Quyết tìm ra nhân tình của chồng, chị tìm đến văn phòng thám tử và yêu cầu chúng tôi tiến hành điều tra ngay lập tức. Sau khi thu thập đủ những thông tin cần thiết, thám tử bắt tay vào vệc ngay ngày hôm sau.

Theo sắp xếp và chỉ đạo từ phía văn phòng, ngay ngày hôm sau, một thám tử được cử theo dõi chồng chị Loan 24/24. Một thám tử nữa được cử để thu thập thông tin, điều tra và phân tích các mối quan hệ xung quanh anh Hưng để tìm ra những đối tượng đáng nghi. Anh Hưng là một trưởng phòng kỹ thuật của một cơ quan nhà nước, không mấy vất vả và cũng không phải thường xuyên đi tiếp khách. Phần lớn công việc, anh để cho phó phòng làm.

Hằng ngày, anh đều đặn đi làm và ra về rất đúng giờ. Anh không mấy khi đi rượu bia với bạn bè lúc tan tầm. Chị nói, khi ở nhà, anh ít khi dùng tới điện thoại nhưng anh cũng ít trò chuyện với chị hơn, rất hay nổi cáu vô cớ với vợ. Chị khẳng định: “Chắc chắn chồng tôi đang có điều gì đó suy nghĩ hoặc phiền lòng nên anh mới hay vô cớ nổi nóng với tôi như vậy”.

Con riêng của chồng

Một chiều thứ sáu, anh Hưng nghỉ sớm hơn thường ngày. Anh gọi điện báo cho vợ rằng, anh đi tới nhà bạn nhân dịp sinh nhật bạn anh. Anh vào một siêu thị đồ chơi, mua rất nhiều đồ chơi cho trẻ nhỏ rồi đi ra ngoại thành. Anh không đi một mình mà đi cùng lái xe. Do tắc đường nên thám tử mất dấu anh ở đoạn cuối đường Phạm Văn Đồng.

Chị Loan nói nhà người bạn của anh Hưng không phải ở ngoại thành nhưng rất có thể họ tổ chức sinh nhật ở ngoài thành phố. Thám tử xác minh lại thông tin báo về rằng, bạn anh Hưng hôm đó không hề tổ chức tiệc sinh nhật. Người bạn đó có lẽ đã được anh Hưng nhờ nói dối khi chị gọi điện để kiểm tra. Bí mật của anh Hưng, bí mật mà chúng tôi đang tìm kiếm, chắc chắn là ở ngoại thành và có lẽ là liên quan đến một đứa trẻ nào đó.

Nghe những phân tích của thám tử, chị đã khóc nức nở. Chị không tin chồng mình lại ngoại tình tới mức có con riêng như vậy. Tất nhiên, đó là những suy đoán của chị, còn chúng tôi tuyệt đối chưa đưa ra bất cứ kết luận nào cả.

Vào thứ sáu của tuần tiếp theo, anh Hưng lặp lại lộ trình. Về sớm, gọi điện nói dối vợ bằng một lý do anh đã nhờ bạn bè làm đồng minh nói hộ, anh lại tới siêu thị mua đồ chơi và thêm cả quần áo, sữa cho trẻ con rồi cùng trợ lý đi ra ngoại thành. Lần này thám tử không để mất dấu anh nữa. Anh tới một ngôi nhà nhỏ, để trợ lý của mình mang đồ vào, còn anh  ở ngoài. Sau đó họ ra về.

Thám tử lập tức điều tra người sống trong ngôi nhà nhỏ kia. Trong ngôi nhà đó có một bé gái hai tuổi, một người đàn bà đã ở tuổi trung nên và không có một người đàn ông nào cả. Nghĩ rằng bé gái kia có thể là con riêng của anh Hưng, chúng tôi đã cho xét nghiệm ADN nhưng kết quả cho thấy, anh Hưng và bé gái kia hoàn toàn không có quan hệ huyết thống.

Vậy bé gái đó là ai và vì sao anh Hưng phải giấu vợ đem quà cùng quần áo và sữa đến cho bé vào mỗi dịp cuối tuần? Hơn nữa, vì sao anh không trực tiếp vào nhà mà phải giấu mặt? Đó là những câu hỏi mà thám tử phải làm rõ. Vì sợ chị sẽ mất bình tĩnh khi nghe tin này nên chúng tôi vẫn giữ kín và chưa báo cáo cho chị biết.

Một thám tử nữa được cử làm nhiệm vụ điều tra bé gái và người đàn bà trung niên kia. Hàng xóm xung quanh cho biết, họ không biết nhiều về bà ta ngoài thông tin bà ta tên Hằng, mới chuyển từ nơi khác tới đây được một năm. Bà Hằng kể với mọi người rằng chồng bà đã mất và bé gái 2 tuổi tên Vân là con gái của bà.

Bà Hằng dường như chẳng có quan hệ gì với Hưng. Hơn nữa, điều anh quan tâm là bé gái chứ không phải bà Hằng, nhưng bé gái lại không có quan hệ huyết thống với anh. Mọi chuyện tưởng chừng đang đi vào bế tắc thì sự xuất hiện của chị Loan trong ngôi nhà ở ngoại thành đã trả lời tất cả. Chị đến ngôi nhà đó và một buổi chiều. Chị mang rất nhiều đồ đến và chơi đùa với bé gái kia.

Chị có quan hệ như thế nào với bé gái đó? Thám tử đã đem câu hỏi này hỏi thẳng chị. Sau khi được xem ảnh chồng mình tới đó và mang quà tới, chị Loan nói bé gái tên Vân chính là con ruột của chị với người đàn ông khác. Người đàn bà tên Hằng là do chị thuê để chăm sóc con. Chị nói không hiểu vì sao chồng mình lại biết được chuyện này.

Một cuộc hẹn giữa Loan và chồng diễn ra ngay sau đó. Hưng nói anh mới biết chuyện chị có con riêng. Đó là lý do cho những cáu gắt và những tiếng thở dài của anh. Nhưng anh quyết định sẽ đón bé Vân về nuôi. Anh chưa nói cho vợ biết vì anh muốn suy nghĩ thật kỹ. Chị Loan bật khóc xin lỗi chồng. Anh cười hiền, vuốt tóc chị và nói: “Không sao! Ở tuổi này, anh bỗng có thêm một cô con gái, thật là tốt quá”. Ở đời, có mấy người đàn ông được rộng lượng như anh Hưng? Chị Loan quả là một người phụ nữ may mắn.

Gái nhà nghèo học đòi làm hotgirl

'Bây giờ 10 đứa con gái có nhan sắc thì 9 đứa nuôi mộng làm hotgirl. Em cũng thế thôi', cô sinh viên Nguyễn Thị Lan, đến từ một làng quê nghèo, phân bua.

Mẹ osin, con hotgirl

Hồi mới lên Hà Nội học, trông Nguyễn Thị Lan cũng giản dị, rụt rè như những cô gái xuất thân nông thôn khác. Dù vậy, bạn bè vẫn nhận ra cô xinh đẹp. Nhưng đó dường như không hẳn là điều hay.

Lan thường nhận được những lời khen như thế này: “Nhìn cái H. kia, trông nó lúc nào cũng kênh kiệu như công chúa, ra vẻ ta đây hoa khôi, chẳng qua có tiền chải chuốt thôi chứ thực ra chẳng bằng một góc của cậu”. Hay: “Cậu có dáng người ngon quá, mặt lại xinh nữa. Cậu mà ăn diện vào thì đảm bảo cả khóa này không đứa nào theo kịp”…

Niềm tự hào kín đáo của một cô gái quê dần biến thành nỗi ấm ức, ghen tỵ và cay đắng khi Lan nghĩ rằng, lẽ ra mình phải là người nổi bật nhất, nhận nhiều ánh mắt ngưỡng mộ, được nhiều chàng công tử thành phố theo đuổi nhất chứ không phải mấy đứa con gái nhan sắc nhạt nhòa nhưng lại may mắn nhiều tiền hơn cô kia.

Lan cảm thấy nếu cứ ẩn mình thô mộc trong những bộ đồ quê mùa và chìm lấp giữa biển gái đẹp ăn mặc, điểm trang lộng lẫy này thì thật oan uổng cho nhan sắc và tuổi xuân của cô quá. Cô nghĩ mình phải làm cuộc cách mạng về vẻ ngoài. Cô dồn hết tiền bố mẹ cho vào mua sắm quần áo, phấn son, làm tóc, sẵn sàng nhịn ăn, không mua sách vở.

Dù váy áo và mỹ phẩm của cô toàn hàng rẻ tiền nhưng sự thay đổi phong cách, kiểu dáng đã đủ khiến Lan như lột xác, dần dần trút đi vẻ quê mùa. Sự sành điệu tăng theo thời gian giúp Lan thường xuyên nhận ra rằng, những bộ đồ mình mua trước đây tưởng đã ăn chơi lắm rồi nhưng hóa ra lại quê đến phát sợ. Và để áp dụng kịp thời những “giác ngộ” mới về làm đẹp đẳng cấp, Lan sáng tác ra hàng trăm lý do để bố mẹ gửi thêm tiền.

Ở quê, mẹ Lan vốn cũng làm việc ở cơ quan nhà nước, nhưng về nghỉ mất sức đã lâu. Bố cô vừa làm ruộng vừa làm phụ hồ và bất cứ việc gì được thuê mướn, thu nhập bữa đực bữa cái. Vì thế, trước những khoản "phí cho sự học" tăng theo cấp số nhân của con gái, họ chỉ biết ngẩn người nhìn nhau. Rồi quyết không để cho tương lai của con hỏng vì cái sự nghèo, mẹ cô quyết định lên Hà Nội làm giúp việc. 


Ảnh minh họa

Từ đó, mỗi tháng Lan có thêm 2 triệu đồng cho việc nâng cấp nhan sắc. Cô ngày càng trở nên lộng lẫy, không chỉ nhờ gương mặt đẹp được trang điểm khéo, thân hình gợi cảm trong trang phục đúng mốt, mà còn ở dáng điệu, phong thái không còn vương nét quê mùa nào. Cái tên Nguyễn Thị Lan cũng chỉ còn trên giấy tờ. Với mọi người, cô là Bảo Lan Nguyễn. Cô thực sự được coi là hotgirl trong trường.

Nhưng rồi không hiểu bằng cách nào, bạn bè biết được mẹ Lan làm osin, dù cô hạn chế tối đa việc gặp gỡ bà. Một chuyện giật gân như thế dĩ nhiên sẽ truyền nhanh như điện, dù không phải ai cũng tin. Lan điếng người vì xấu hổ. Nhưng điều làm cô thấy đáng tiếc nhất không phải chuyện làm khổ mẹ cha, mà là xuất thân nghèo khó của mình, là sự thật vỡ lở khiến cô không còn được coi là cùng đẳng cấp với mấy cô hotgirl có mẹ làm nghề khác.

Hố nặng vì ham lên báo

Mai Thủy 19 tuổi, học một trường đại học dân lập ở Hà Nội. Với hai viên chức nghèo sống ở một thị xã tỉnh lẻ như bố mẹ cô, việc cho cô con gái trượt đại học tiếp tục giấc mơ cử nhân ở một trường dân lập đã là sự cố gắng hết mức rồi. Họ không thể chu cấp cho nhu cầu ăn diện của Thủy, dù cũng thấy thương con tuy nhan sắc chẳng thua ai mà ăn mặc không được bằng bạn bằng bè.

Biết vậy nên ngay từ khi xuống Hà Nội, Mai Thủy đã kiếm việc làm thêm. Bao nhiêu tiền kiếm được, cô đều dốc hết vào làm đẹp. Thủy nghĩ rằng, trong cái thời nhan sắc là tất cả này, nếu không đẹp, coi như không có tương lai; đẹp mà ăn mặc xấu xí, đầu tóc quê mùa cũng đừng mong ai coi trọng. Đã xinh, lại còn nhanh nhẹn và biết cách trau chuốt, chẳng mấy chốc cô đã trở thành hotgirl trong mắt mọi người. Mọi xu hướng thời trang mới nhất luôn được phản ánh ngay lập tức trên con người cô, từ đỉnh đầu đến móng chân.

Hằng ngày ngắm ảnh các hotgirl trên mạng, Mai Thủy thầm nhủ họ chẳng xinh hơn mình, nhưng đã lên báo, lên các trang mạng giải trí thì ai cũng biết, thế là nổi tiếng, được bao nhiêu người comment, khen ngợi, ngưỡng mộ. “Soi” kỹ, cô nhận thấy các nàng kia cũng chẳng có tài năng gì, chẳng qua là bà con của một người nổi tiếng, hoặc có xì căng đan liên quan đến ai đó nổi tiếng, hoặc chỉ đơn giản là làm mẫu cho một bộ sưu tập váy áo của ai đó không nhất thiết nổi tiếng. Cái chính là được lên báo, lên vì cái gì không quan trọng.

Nắm được bí quyết, Mai Thủy quyết tâm lăng xê mình lên báo mạng, dù chỉ là một vài bộ ảnh thôi cũng đủ nâng đẳng cấp của cô trước rừng gái đẹp trong trường rồi. Cô bắt đầu thăm dò để làm quen với những người làm việc ở các tòa báo điện tử, và rồi cũng quen được một anh. Hai người nhanh chóng thân nhau.

Khi Thủy thú thật tâm nguyện của mình, chàng bảo có khó gì chuyện ấy, có tiền là được, mất dăm chục triệu chứ mấy. Thấy Mai Thủy hết hồn, mặt xịu xuống ra chiều thất vọng, anh bạn bảo để anh mặc cả giúp, xem người ta có bớt được chút nào không. Mấy ngày sau, anh ta nói giảm giá kịch trần 40%, chi phí bao gồm cả trang điểm, stylish, chụp hình và tiền đóng cho tòa soạn. Vừa gom hết tiền dành dụm vừa vay thêm, cô chồng đủ cho anh ta, mong chóng thành “người của công chúng”.

Ảnh chụp ở studio, Mai Thủy không ưng ý lắm nhưng anh bạn kia bảo đẹp lắm rồi, trông em rất cá tính. Thế là cô yên tâm. Nhưng chờ mãi không thấy hình lên báo, cô giục mỏi mồm thì anh chàng kia bảo báo anh giờ đắt hàng quá nên đâm ra chảnh, không đăng ảnh người chưa nổi tiếng nữa, trừ khi có cả trăm triệu đồng, thôi để anh gửi sang các báo khác, bạn anh đầy.

Lại chờ, đến mấy tháng trời săm soi kỹ các trang mạng mỗi ngày vẫn chưa thấy cái mặt mình đâu, Thủy sốt ruột quá hỏi người nọ người kia mới hay anh chàng đó chả công tác ở tòa báo nào cả, chỉ thỉnh thoảng đến chơi với người bạn làm ở một tờ báo điện tử.

Thủy tìm chàng nhà báo dởm mắng đòi tiền, anh ta bảo: “Đừng xúc phạm anh. Anh không làm chính thức ở đó đâu có nghĩa anh không phải nhà báo. Yên tâm, ảnh của em kiểu gì cũng đăng. Tiền anh đã chi cho họ rồi, đòi lại sao được”. Mấy ngày sau, anh chàng gọi điện bảo check mail đi, ảnh đăng rồi, anh đã gửi link.

Cô mở ra xem, thấy cả bộ vừa lên mạng, có điều chả phải báo hay trang thông tin nào cả, mà trong một diễn đàn, ai thích post thì post. Điên tiết, Thủy tìm anh chàng kia chất vấn, nhưng anh ta cứ trơ ra, rốt cục cũng chỉ cãi nhau một chập rồi về.  Cô bạn Thủy an ủi: “Thôi cũng may, mày mới bị nó lừa tiền chứ chưa bị lừa tình”.

“Nhà đầu tư” của hotgirl

Trong những cô gái tóc uốn bồng bềnh, mặc váy thướt tha, xách túi hàng hiệu (hoặc giả hàng hiệu nhưng giá vẫn chát ngòm), đi spa tắm trắng mỗi tuần, có không ít cô cha mẹ nghèo rớt và bản thân cũng còn lâu mới làm ra tiền. Bố mẹ đã nghèo thì dù có tin con đến độ bán ruộng đi cũng chẳng đủ cho các cô làm đẹp kiểu ấy.

Vì vậy, gái nghèo muốn thành hotgirl để mở mặt với đời thì phải có nhà đầu tư. Dĩ nhiên đầu tư thì phải sinh lợi, mà cái lợi đó, các cô chẳng ngại trao cho người ta theo kiểu có đi có lại. Dù sao, được mang danh là người yêu của một người đàn ông giàu có chẳng phải thiệt thòi gì, thậm chí còn nâng tầm của mình lên.

Khánh Chi đã nghĩ thế khi gật đầu làm người yêu của một chàng kiến trúc sư tuổi ngoài 30 hào hoa phong nhã. Cô rất tự hào, vì được cả tiền lẫn tình, cho đến ngày bị một phụ nữ túm tóc tát cho mấy cái cháy má. Hóa ra đó là vợ chưa cưới của chàng kiến trúc sư, đi du học vừa về. Nghe cô nàng “chính chủ” kia dọa thuê đầu gấu xử mình, Khánh Chi sợ quá, không dám gặp “người yêu” nữa.

Còn Diệu Thúy thì chả bị ai đánh ghen cả, dù “nhà đầu tư” của cô đã có vợ và không chỉ một bồ. Ông này cai quản “hậu cung” rất nghiêm nên nước sông với nước giếng ai giữ phận nấy, không hoạnh họe gì nhau. Có điều, sau ít tháng, Thúy thấy ông bồ ngày càng bận đến mức chẳng có thời gian qua lại với cô, cũng chẳng nhớ đưa tiền hay mua sắm cho cô cái gì, gọi điện thì chỉ nói được vài câu nhạt nhẽo là bận họp.

Vừa bức bối vì không hiểu ra sao, vừa túng bấn, Diệu Thúy tìm cách gặp ông bồ bằng được. Ông ta bảo dạo này mệt mỏi quá, thôi để anh giới thiệu cho em thằng bạn anh, nó cũng thoáng tính, em không phải lo.

Thúy thấy da mặt cô như dày lên cả tấc vì nhục. Nhưng cô vẫn cầm cái danh thiếp ông ta đưa. Nói cho cùng, đã là nhà đầu tư thì có thể thay người này bằng người khác thôi.

Khả Khanh (Xzone/TTTĐ)

Sinh viên 'ăn Tết' bằng... bao cao su

Nguyễn Bá Hưng, cựu sinh viên Học viện Báo chí và Tuyên truyền, cười ngất khi nhớ lại những lần 'trốn' quê, ở lại Hà Nội ăn Tết dương với đám bạn của mình.

Dưới đây là hồi ức của anh Hưng.

Mấy ngày nghỉ Tết Tây, đám sinh viên đứa nào cũng thích về quê nhưng vẫn còn nhiều người bám trụ lại, một phần vì nhà xa, một phần vì hết tiền không về được, nhưng đặc biệt phải kể đến mấy ông mãnh tranh thủ ở lại để đập phá cho bõ.

Mình còn nhớ như in năm đầu tiên bị mấy thằng bạn thân dụ dỗ ở lại ăn Tết dương trên Hà Nội với màn quảng cáo hấp dẫn: “Đảm bảo là sướng gần chết”. Nghe cũng bùi tai, thế là gật đầu cái rụp.

Phần chuẩn bị đầu tiên là còn bao nhiêu tiền phải gom hết lại để “sắm Tết”. Thực ra là có gì đâu, toàn đồ ăn sẵn và đặc biệt là không thể thiếu rượu, rất nhiều rượu  và… một ít bao cao su với những cái nháy mắt đầy ẩn ý.


 Anh Nguyễn Bá Hưng không thể quên được những kỷ niệm thời sinh viên của mình.


Đúng 8h sáng ngày 1.1, cả bọn tập trung ở cổng ký túc xá, hăm hở kéo vào. Một ông rút trong túi ra nắm bao cao su nhăn nhở: “Tìm bọn con gái thôi!”. Tưởng bọn nó định làm gì bậy bạ, hóa ra chỉ làm trò “mất dạy”.

Giữa trời rét căm căm, cả lũ trèo lên tầng 4, đổ đầy nước vào mấy cái bao cao su rồi ngồi rình. Thấy con trai còn tha chứ gặp đứa con gái nào lang thang đi dưới thì thể nào cũng cho ngay mấy cái bao cao su chứa đầy nước vào đầu.

Bọn con gái đứa nào bị ném trượt thì ngửa cổ lên chửi mấy cái thằng mất dạy, đứa nào bị ném trúng thì chỉ có nước ôm đầu chạy thật nhanh về để thay quần áo chứ chẳng còn tâm trí nào quan tâm xem cái bọc nước đó từ đâu rơi xuống nữa.

Chán chơi trò “ném bóng nước” cả bọn kéo nhau về phòng để nhậu. Rồi một thằng đưa ra sáng kiến: “Nếu chỉ uống rượu suông thì ngày nào chả uống được. Tết phải có cái gì đó mới lạ để mà nhớ chứ”. Cái mới lạ đó đúng là làm cho mấy thằng tham dự bữa nhậu ngày hôm đó dù cho đã ra trường vẫn không thể nào quên được.

Đồ ăn thì bình thường, rượu vẫn uống theo cách “truyền thống” đổ ra cốc lớn rồi xoay vòng mỗi thằng một hớp. Nhưng khổ nỗi rượu ngày hôm đó được pha chế theo công thức đặc biệt có thêm nước mắm, tương ớt, gia vị, hạt tiêu…

Đó là cái thứ đồ uống kinh khủng nhất mà bọn tôi từng uống. Nhưng không uống không được vì "chơi" theo kiểu xoay vòng, mỗi thằng phải uống hết một vạch trên cốc, đứa nào mà trốn sẽ bị cả lũ đè ra đổ vào mồm. Đây là lần duy nhất bọn tôi uống cái thứ rượu ấy. Sau này còn nhiều lần nhậu cùng nhau nhưng mỗi lần nhắc đến bữa đó thì thằng nào cũng phải lắc đầu lè lưỡi mà không hiểu tại sao chẳng thằng nào bị ngộ độc cả.

Thế mà đó vẫn chưa phải là màn đón Tết “độc” nhất. Năm thứ 3 ở lại Tết dương, từ cả tuần trước, mấy thằng đã đi điều tra, thăm dò và tìm được một em sinh viên năm nhất vừa vào ký túc cũng ở lại ăn Tết ngoài này. Đến tối, mấy thằng mang theo đĩa hoa quả với thẻ hương mò lên phòng em gõ cửa.
 
Cô bé còn đang ngái ngủ thò đầu ra, chưa hiểu mô tê gì thì thấy các anh châm lửa xoẹt cái, thắp luôn bó hương. “Xin lỗi em, đây là phòng của cô bạn cùng lớp bọn anh, năm ngoái cô ấy treo cổ tự tử trong phòng, hôm nay là ngày giỗ đầu nên bọn anh xin phép thắp cho bạn nén hương”.

Rồi chẳng để cô bé đó kịp nói gì, cả lũ đẩy cửa vào đặt đĩa hoa quả trên đầu giường rồi xì xụp khấn vái mặc kệ cô gái mặt cắt không còn giọt máu đang run rẩy đứng đằng sau.

Không biết đêm hôm ấy cô nàng có ngủ được không, chỉ biết sau đó cô nằng nặc xin ban quản lý ký túc cho đổi phòng. Còn chuyện cô sinh viên treo cổ trong phòng đã lan truyền khắp ký túc xá, khóa trước kể lại cho khóa sau, thậm chí thêm rất nhiều tình tiết như cô ấy thất tình hay treo cổ bằng dây điện thoại… mặc dù đó là chuyện bịa đặt 100%.

Chồng không sex nổi nếu không mặc đồ nữ

Khi tôi ra quy định rằng anh chỉ được mặc đồ khác giới khi không có mặt tôi, anh tỏ ra rất tức giận và bắt đầu né tránh chuyện 'sinh hoạt'.

Tôi năm nay 44 tuổi, đã kết hôn được 12 năm và sinh được một cô con gái. Chồng tôi tốt bụng, cẩn trọng và là một người cha tận tụy. Chúng tôi rất hòa hợp với nhau. Chỉ có điều, anh ấy có một sở thích rất kỳ quái là mặc đồ phụ nữ khi ân ái. Anh kể tôi nghe điều bí mật này chỉ sau vài tháng quen biết. Khi đó, tôi khá hoang mang nhưng anh trấn an tôi, hứa rằng thú vui ấy thỉnh thoảng anh mới hứng.

Do được gửi vào trường nội trú từ năm 6 tuổi, chồng tôi bị ảnh hưởng khá nhiều từ môi trường ở đó nên rất khó diễn tả cảm xúc của mình. Tôi đã nghĩ tình yêu có thể giúp chúng tôi vượt qua mọi khó khăn. Tôi tự tin có thể giúp chồng và tự động viên mình rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn.

Tuy nhiên, sau khi kết hôn, anh ấy bắt đầu đòi mặc quần áo phụ nữ mỗi lần “hành sự”. Tôi có cảm giác anh bỏ ngoài tai mỗi khi tôi nói không thể chấp nhận sở thích ấy.


Ảnh minh họa
Dạo gần đây, chồng tôi bắt đầu gặp phải một số vấn đề khi "quan hệ" do thiếu tự tin. Sau khi tôi thuyết phục nhiều lần, anh đồng ý đi tư vấn nhưng không có tác dụng.

Về phần mình, tôi rất khó chịu với sở thích của chồng nên bắt đầu né tránh “chuyện ấy”. Sau một thời gian, quá mệt mỏi, tôi bắt anh lựa chọn: hoặc tôi, hoặc quần áo phụ nữ. Anh ấy chọn tôi, thế nhưng, khi tôi ra quy định rằng anh chỉ được mặc đồ khác giới khi không có mặt tôi, anh tỏ ra rất tức giận và bắt đầu né tránh chuyện "sinh hoạt".

Tôi không hiểu nổi những thứ quần áo này quan trọng thế nào với anh ấy. Giờ thì vợ chồng tôi không “gần gũi” nữa nên tôi không biết liệu mình có thể duy trì cuộc hôn nhân “chay” này đến cuối đời hay không.

Tôi phải làm gì? Tôi cảm thấy mình hoàn toàn có quyền từ chối thứ mà mình ghét. Nếu như quần áo phụ nữ quan trọng với anh ấy như vậy, anh ấy nên thành thật với bản thân mình. Tuy nhiên, điều này cũng đồng nghĩa với việc mối quan hệ của chúng tôi sẽ chấm dứt.

Trả lời

Bạn thân mến,

Những người đàn ông có sở thích mặc đồ của người khác giới mà tôi từng tiếp xúc đều rất yêu vợ. Họ không hề đồng tính, có điều, mặc quần áo phụ nữ là một việc mang lại cho bản thân họ cảm giác thoải mái.

Không phải mọi người đàn ông thích mặc đồ phụ nữ đều giống nhau: một số người mặc để thư giãn, một số muốn thể hiện cá tính, một số khác muốn được chuyển giới và số còn lại coi đó là cách để tăng “ham muốn”. Khát khao được mặc đồ khác giới thường trở nên thôi thúc hơn khi người đàn ông đang cảm thấy căng thẳng hoặc bức xúc.

Trong tình yêu, cặp đôi nào cũng có những kỳ vọng không thực tế, như khi bạn cho rằng tình yêu có thể giúp bạn vượt qua tất cả, hay chồng của bạn còn tự tin khẳng định rằng sở thích mặc đồ khác giới của anh ấy không hề đáng ngại. Tuy nhiên, cuối cùng cả hai lại trở nên mâu thuẫn với những gì mình đã nói: Chồng của bạn nhất quyết đòi mặc quần áo phụ nữ, còn bạn thì chán ngán đến nỗi không muốn dính dáng gì đến nó nữa.

Tất nhiên, bạn hoàn toàn có quyền không tham gia một hoạt động mà mình không thích. Có điều, như bạn đã nói, chồng của bạn gặp khó khăn trong việc diễn đạt cảm xúc. Bởi vậy, anh ấy có thể không nhận ra khi nào mình bị stress, lo lắng hay tức giận, tất cả những gì anh ấy cảm nhận được chỉ là thôi thúc muốn được mặc quần áo của phụ nữ. Thôi thúc này có thể lấn át và làm lu mờ sự tốt bụng cũng như tính cẩn trọng mà thường ngày bạn vẫn thấy ở chồng.

Quá trình tư vấn của bạn không hiệu quả có thể là do bạn chưa tìm đúng chuyên gia chuyên tư vấn các trường hợp tương tự. Bạn nên tìm hiểu kỹ địa chỉ tư vấn trước khi đến bởi đây là một vấn đề khá nhạy cảm, đi ngược lại với chuẩn mực của xã hội. Bạn cũng nên tìm hiểu thông tin về hành vi này qua các tài liệu trên mạng. Tôi biết bạn cảm thấy hoang mang nhưng hãy cố gắng bởi biết đâu bạn sẽ tìm ra cách để giúp chồng mình.

'Đá xoáy' mẹ chồng tương lai

Có 2 lần bác ấy hỏi em, nếu em đi lấy chồng thì bố mẹ sẽ cho em khoảng bao nhiêu tiền để làm của hồi môn, đất đai ở nhà thì có chia cho em không hay chỉ chia cho em trai của em thôi?

Em 23 tuổi, đang làm kế toán cho một doanh nghiệp nhỏ ở Nghệ An. Cách đây gần 1 năm, em có quen một người con trai và chúng em đã chính thức yêu nhau được 3 tháng. Qua thời gian quen biết, em nhận thấy người yêu em cũng là một người con trai chín chắn, biết suy nghĩ và có chí phấn đấu. Anh ấy cũng rất yêu em. Chúng em dự định sẽ làm đám cưới vào sang năm khi công việc cả hai đã ổn định hơn và tình yêu cũng chín muồi hơn.

Anh đã về nhà em chơi vài lần. Bố mẹ em rất quý mến và khen anh ấy hiền lành, chịu khó. Em cũng đã về quê anh chơi mấy lần. Mọi người trong gia đình ai cũng hòa đồng và có thiện cảm với em. Nhưng có một người vẫn chưa thoải mái và không tiếp xúc với em, đó là mẹ của anh. Bác ấy thường dò xét em đủ chuyện và rất tò mò về chuyện thu nhập hằng tháng của em.

Nhiều lần bác ấy hỏi em rằng: "Thế thu nhập một tháng của cháu được bao nhiêu tiền? Có đủ để sống hay không? Có tiết kiệm được đồng nào làm vốn hay chưa? Ngoài tiền lương hằng tháng cháu có làm thêm gì không? Cháu có phải gửi tiền cho bố mẹ để phụ giúp nuôi em không?"... Em vẫn trả lời đầy đủ các câu hỏi của bác ấy. Nhưng thực sự em cảm thấy không thỏa mái về sự tò mò này tý nào và cảm thấy mình như bị xúc phạm, bị mang ra cân đo đong đếm.


Ảnh minh họa


Không chỉ dừng lại ở việc hỏi về thu nhập, mẹ của anh còn thường xuyên hỏi về bố mẹ của em. Nào là ông bà sống như thế nào, thu nhập có khá không? Có 2 lần bác ấy hỏi em, nếu em đi lấy chồng thì bố mẹ sẽ cho em khoảng bao nhiêu tiền để làm của hồi môn, đất đai ở nhà thì có chia cho em không hay chỉ chia cho em trai của em thôi?

Em cảm thấy khó chịu quá về những câu hỏi này nên nói với bác ấy rằng: "Bố mẹ cháu đều làm viên chức nhà nước, thu nhập chỉ đủ ăn. Bố mẹ nuôi con ăn học cho có nghề có nghiệp đoàng hoàng đã là tốt lắm rồi còn có tiền nữa đâu mà cho con của hồi môn ạ. Cháu là con gái đi lấy chồng nên cháu cũng không được bố mẹ cháu chia cho đất cát gì đâu".

Em còn nói thêm: "Cháu nghĩ, nếu người nào yêu thương cháu thực sự thì người ta sẽ nhìn vào con người của cháu, tính nết và công việc của cháu chứ không bao giờ hỏi xem bố mẹ cháu sẽ cho cháu bao nhiêu tiền nếu như đi lấy chồng, có cắt đất cho cháu không đâu. Người con trai nào đến với cháu chỉ vì của hồi môn hay đất cát thôi thì cháu sẽ không bao giờ chấp nhận lấy người ta làm chồng mình đâu bác ạ".

Nghe em nói thế, bác ấy giận tím mặt, rồi bảo em là ghê gớm. Cũng từ hôm đó, bác ngăn cản quyết liệt, không cho em và con trai bác yêu nhau nữa.
Gặp phải sự ngăn cản của mẹ nên từ hôm đó người yêu cũng không quan tâm đến em nhiều nữa. Anh còn bảo sẽ chia tay vì mẹ nói em là đứa con gái ghê gớm, nếu lấy em về thì em làm chồng anh, rồi cưỡi lên đầu lên cổ chồng mất.

Em không muốn chia tay vì em vẫn còn yêu anh. Em sợ mất đi tình yêu của anh. Em cũng định đến nhà xin lỗi mẹ anh, mong bác đừng chấp những lời em nói để cho em và con bác yêu nhau. Nhưng em không biết có nên không?

TTVN

7 mẫu áo khoác không thể thiếu trong mùa đông

Cơn gió lạnh trong mùa đông rét buốt sẽ phải ‘đầu hàng’ trước những mẫu áo khoác dày dặn dưới đây, bởi chúng không chỉ giúp bạn làm ấm mà còn giữ được cho bạn phong cách năng động, sành điệu.

1. Trench coat

Áo trench coat dáng dài từ lâu đã trở thành một trong những kiểu áo khoác “kinh điển” không thể thiếu trong tủ quần áo của tín đồ thời trang sành điệu. Thiết kế nguyên bản là kiểu áo khoác dáng dài có hai vạt to, cổ áo hình chữ V có thể dựng lên để chắn gió cùng hai hàng khuy được xếp dọc theo vạt áo và một chiếc đai buộc ngang qua bụng trên chất liệu vải kaki. Đến nay, kiểu áo này đã được biến tấu trên nhiều chất liệu khác nhau như dạ, da, nỉ…

Chiếc áo này được nhiều tín đồ thời trang trên khắp thế giới ưa chuộng không chỉ bởi khả năng chắn gió tốt mà còn vì nó giúp bạn kết hợp với nhiều kiểu trang phục, tạo nên nhiều phong cách khác nhau, từ cá tính tới nữ tính, từ sang trọng tới bụi bặm…





2. Áo khoác da

Nếu bạn yêu thích vẻ đẹp cá tính cùng một chút bụi bặm, hãy chọn ngay cho mình một chiếc áo khoác da. Với kiểu dáng đơn giản nhưng mạnh mẽ, chiếc áo khoác da có thể giữ ấm tốt mà vẫn mang đến cho bạn một dáng vẻ gọn gàng, không cồng kềnh.

Đặc biệt, chiếc áo khoác da có thể kết hợp với nhiều kiểu trang phục khác nhau như quần jeans, chân váy, váy bút chì, váy liền, tạo nên phong cách đa dạng cho người mặc. Tuy vậy, dù với bất kỳ phong cách nào, thanh lịch, sang trọng hay ngọt ngào, với chiếc áo khoác da, bạn vẫn xuất hiện cùng một diện mạo mang chút gì đó cá tính và mạnh mẽ.





3. Áo khoác oversized

Mùa thu đông năm nay, sự lên ngôi của phong cách oversized bắt đầu lan tỏa không chỉ trên sàn catwalk mà còn trên khắp những con phố trong sự xuất hiện của các tín đồ thời trang sành điệu. Những chiếc áo cardigan, áo len, quần ống rộng…mang phong cách oversized đều được các sao Hollywood và các cô nàng sành điệu ưa chuộng. 

Bên cạnh đó, sẽ là một thiếu sót nếu không nhắc tới áo khoác oversized. Thoải mái, phóng khoáng nhưng vô cùng sang trọng và ấm áp là những gì chiếc áo khoác oversized mang đến cho bạn. Chính vì thế, đây sẽ là một sự lựa chọn hàng đầu cho bạn khi thời tiết mùa đông bắt đầu chuyển sang những ngày đại hàn.





4. Pea coat

Lấy cảm hứng từ xu hướng thời trang thập niên 50, những chiếc áo khoác pea coat có vẻ ngoài cổ điển, mang hơi hướng vintage với những chiếc khuy gỗ hoặc khuy tròn to bản, được thiết kế trên chất liệu dạ cùng kiểu dáng ôm sát, cho phép bạn thỏa sức kết hợp với nhiều trang phục khác nhau trong mùa lạnh. 





5. Áo khoác lông

Một chiếc áo khoác lông không chỉ giữ cho bạn sự ấm áp trong những ngày đông lạnh giá mà nó còn mang đến sự sang trọng và quyến rũ. Khi khoác lên mình chiếc áo khoác lông, bạn sẽ khiến người đối diện không thể rời mắt bởi vẻ ngoài duyên dáng và sành điệu.






6. Áo khoác bất đối xứng

Sự bất đối xứng trên một thiết kế luôn tạo ra sự bất ngờ và thú vị ngoài sức tưởng tưởng. Nếu mùa hè, chiếc váy mullet vạt trước ngắn hơn vạt sau làm chị em mê mẩn thì trong thu đông năm nay, thiết kế áo khoác không cân xứng chắc chắn sẽ lấy lòng phái đẹp bởi nó mang lại cho bạn một phong cách tự do, phóng khoáng và thời thượng.




7. Blanket coat

Lấy cảm hứng từ phong cách của những người dân du mục, chiếc áo khoác blanket như một chiếc chăn dày dặn choàng quanh người, tạo cho người mặc sự ấm áp tuyệt đối mà vẫn vô cùng thời trang và cá tính. Khi sử dụng chiếc áo khoác này, bạn nên kết hợp với quần skinny hoặc legging để tạo sự cân đối cho cơ thể và tránh mang đến cho người đối diện cảm giác lôi thôi, rườm rà trong trang phục của bạn.


Suri (Xzone/TTTĐ)

Mix đồ với trang phục ánh kim diện kỳ nghỉ lễ

Hãy cùng tham khảo những cách mix đồ dưới đây để có những gợi ý hay khi diện món đồ nổi bật này trong kỳ nghỉ lễ sắp tới bạn nhé!

Metallic – trang phục ánh kim - là một trong những “từ khóa’ quan trọng không thể thiếu trong những buổi tiệc tùng. Cùng với sự lên ngôi của trang phục ánh kim trong mùa thu đông 2012, những chiếc váy lấp lánh ánh kim hay đính sequin luôn là sự lựa chọn số 1 của những tín đồ thời trang sành điệu.

Tuy nhiên, nhiều người cho rằng chất liệu này rất khó mix đồ và chỉ phù hợp với những buổi tiệc tối. Đó chính là lý do khiến trang phục ánh kim vẫn chưa phổ cập. Thực ra, nếu biết cách kết hơp, bạn vẫn có thể diện trang phục ánh kim vào ban ngày để trở nên nổi bật và rạng rỡ mà vẫn không tạo ra sự khác biệt quá lớn.

1. Sử dụng chất liệu mềm mại

Những món đồ metallic có thể khiến bạn nổi bật hơn mức bình thường bởi sự chói lóa của nó. Vì vậy, khi diện trang phục ánh kim, bạn hãy chọn những bộ đồ có kiểu dáng hoặc chất liệu mềm mại như quần âu hay váy liền ánh kim nhằm tạo cho mình vẻ ngoài nhẹ nhàng, thanh lịch mà vẫn không kém phần nổi bật.




2. Phụ kiện

Nếu bạn chưa sẵn sàng để khoác lên mình một bộ trang phục ánh kim lấp lánh thì lựa chọn phụ kiện metallic là một giải pháp an toàn dành cho bạn. Những món đồ phụ kiện như thắt lưng, clutch cầm tay, giày ánh kim…không chỉ giúp bạn trở nên nổi bật mà còn có thể kết hợp với nhiều kiểu trang phục khác nhau, mang đến cho bạn một diện mạo vô cùng quyến rũ và thời thượng.





3. Trang sức

Với xu hướng đồ kim loại đang ngập tràn mùa mốt thu đông năm nay, những món trang sức to bản được thiết kế trên chất liệu kim loại cũng ngày càng được giới trẻ ưa chuộng. Nếu bạn chỉ có một chiếc váy đơn giản với gam màu trung tính, hãy làm cho bộ trang phục của mình thêm nổi bật và “màu sắc” hơn bằng những chiếc vòng tay, vòng cổ ánh kim thay cho những trang sức khác như bạc, đá, ngọc…




4. Kết hợp với gam màu trung tính

Những món đồ metallic thường rất khó kết hợp với những gam màu khác nhau bởi nếu không cẩn thận, rất có thể bộ trang phục của bạn sẽ biến thành “thảm họa”. Vì thế, giải pháp an toàn nhất là hãy kết hợp trang phục metallic ánh kim với những gam màu trung tính như be, hồng, kem, xám…Ngược lại, nếu món đồ metallic của bạn mang ánh bạc thì nên kết hợp với những sắc màu như đen, xám hoặc trắng…




5. Quy tắc đơn giản

Cách đơn giản nhất khiến bạn diện đồ metallic đẹp là hãy áp dụng quy tắc đơn giản và chỉ để chúng làm điểm nhấn cho bộ trang phục của bạn. Nếu bạn diện một chiếc váy hay quần ánh kim thì hãy kết hợp với một chiếc áo thật đơn giản, nền nã để khiến người khác không có cảm giác bị rối mắt khi nhìn vào bộ trang phục. 



6. Chọn đồ vừa vặn với cơ thể

Điều tối kỵ khi mặc đồ metallic là chọn những bộ đồ bó sát hoặc quá ngắn bởi chúng có thể khiến người khác dễ nhầm bạn với một cô gái bước ra từ sàn nhảy. Vì thế, bạn nên chọn những bộ đồ vừa vặn với cơ thể nhưng không quá bó sát như váy chữ A, áo blazer, áo thun,…



7. Tự tin

Cuối cùng, cách đơn giản nhưng hiệu quả để bạn diện trang phục ánh kim đẹp là hãy tự tin với gu thẩm mỹ của chính bản thân mình. Thời trang là cách thể hiện một phần cá tính của mình, vì thế bạn hãy tự tin với những gì mình lựa chọn thay vì nghe theo những lời bình phẩm của số đông.


Suri (Xzone/TTTĐ)